Hiển thị các bài đăng có nhãn Chuyện hằng ngày. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Chuyện hằng ngày. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 14 tháng 7, 2017

Phụ nữ mang thai có được uống Cafe?

Mẹ bầu không nên uống bia, cafe, và trà

4 lý do không sử dụng Cafe trong thời kỳ mang thai vì:
  • Caffeine là chất kích thích, gây nghiện (giảm đau) nên sẽ làm tăng nhịp tim của mẹ và bé.
  • Caffeine xâm nhập qua dạ con và tiếp xúc với thai nhi trong khi bé chưa thể xử lý chất kích thích này.
  • Caffeine cũng là nguyên nhân dẫn đến chứng ợ nóng khi kích thích sự bài tiết axít của dạ dày: làm tăng khả năng bị loét dạ dày trong thời kỳ mang thai, mẹ cảm thấy buồn nôn nhiều hơn.
  • Caffeine có chứa chất phenol : hoạt chất ngăn cản cơ thể bạn hấp thụ chất sắt, gây bệnh thiếu máu do thiếu sắt thai kỳ, ảnh hưởng đến bé.

Thứ Ba, 4 tháng 7, 2017

VỘI

Hôm nay tâm trạng thoải mái, lên mạng lướt Facebook thấy bài này hay chia sẽ cùng mọi người :
Vội đến, vội đi, vội nhạt nhòa
Vội vàng sum họp vội chia xa.
Vội ăn, vội nói rồi vội thở
Vội hưởng thụ mau để vội già.


Vội sinh, vội tử, vội một đời
Vội cười, vội khóc vội buông lơi.
Vội thương, vội ghét, nhìn nhau lạ!
Vội vã tìm nhau, vội rã rời...

Thứ Năm, 23 tháng 4, 2015

Vay tín chấp Prudential hay VP Bank ?


1. Vay tín chấp là gì ?

Vay tín chấp được hiểu là khi bạn cần 1 khoản tiền, bạn hỏi vay không cần phải thế chấp bất cứ tài sản nào hay bảo lãnh nào của tổ chức hoặc chính quyền địa phương.

2. Người lao động có thể vay tín chấp ở những ngân hàng nào ?

Hầu như hiện nay Ngân hàng nào cũng có cho vay tín chấp. Nhưng đa số họ cho vay tín chấp theo lương. Yêu cầu với 1 số ngân hàng là họ cần công ty mình trả lương qua ngân hàng đó, chứng minh thu nhập > 5 triệu và có KT3.

Thứ Tư, 19 tháng 11, 2014

Chuyện kể về Numberone Nhà Phân Phối - Tân Hiệp Phát


Mấy ngày nay ( 01/10/14 - 20/11/14 ) đọc các tin tìm việc làm trên vieclam24h, hay thông tin tuyển dụng trên báo tuổi trẻ :


Mô tả công việcBán hàng, trưng bày và phát triển thị trường nước giải khát của công ty number one( Tập Đoàn Tân Hiệp Phát) tại 3 quận: BÌNH TÂN_TÂN PHÚ.
Quyền lợi được hưởngNgoài lương cơ bản 3.640.000 vnđ, sẽ có thưởng pc và lppc 1.000.000 vnđ( nếu vượt tỉ lệ 110% sẽ là 1.100.000vnđ),sản lượng (sale out) 1.000.000vnđ_nhà phân phối sẽ hổ trợ.
Nhiều khoảng thưởng khác nếu có năng lực thực sự tổng cộng ( lương cơ bản+thưởng) không dưới 6.000.000vnđ/tháng.

Thứ Bảy, 9 tháng 3, 2013

Công Ty Cổ Phần DV - DL - TMĐT Thịnh Vượng kinh doanh như thế nào?


Hôm nay 8/3, đi chơi về, cứ thao thức, có lẽ bước vào 1 gai đoạn mới ... nhưng không biết sẽ tồn tại bao lâu      trong môi trường kinh doanh mới.

Như bao người khác, tôi cũng muốn an cư lạc nghiệp, nhưng khổ nỗi ... :)

Không ngủ được, tôi nhớ lại công ty Thịnh vượng card, công ty mà tôi đi phỏng vấn vào ngày chủ nhật, .... một hình thức kinh doanh mới tại Sài Gòn...

2 năm trước, tháng 9 năm 2011 tôi có viết bài "Công ty viễn thông quốc tế Telecom Đỉnh Phong Co. Ltd, Viễn Thông Nam Thiên kinh doanh như thế nào? " Siêu lừa đảo" ".

Hôm nay, giới thiệu với các bạn công ty Cổ Phần DV - DL - TMĐT THỊNH VƯỢNG ( Siêu liên kết ) . Địa chỉ: 391 Lạc Long Quân - Phường 5 - Quận 11 - TP. Hồ Chí Minh (43 - 45 Tô Ngọc Vân - Phường Linh Tây - Quận Thủ Đức).

Chủ Nhật, 20 tháng 5, 2012

Một chút tình riêng

 
Chiều nay, tâm trạng nhẹ nhàng. Muốn ở nhà yên tỉnh một mình cho khoẻ. Mà ở nhà có một mình, nhìn cảnh cũng thấy buồn buồn.


Tuy nhiên, ở nhà một mình cũng tốt. Tịnh tâm một hồi, cảm thấy yêu đời hơn chút. Cảm giác có cái gì đó riêng tư. Phải gọi là riêng chỉ mình ta với ta.


Dạo này công nhận mình cũng làm biếng viết bài thiệt, không hiểu bị chi phối bởi cái gì nữa. Ngày 30/4 năm nay, tròn 1 năm tôi viết blog lại. Có lẽ dữ liệu trước bị xoá hết nên không có tâm trạng chăng...

30/04/2011-30/04/2012
Happy birthday my website, happy birthday... hi hi hi. Một ngày thật sự vui.

Từ nhỏ, tôi đã thích thiết kế web. Tôi quyết tâm tự tìm hiểu để có một ngày tôi tạo được một trang nào đó cho ra hồn. Ngày hôm nay, tuy chưa có thành công gì, nhưng đứa con tinh thần của tôi, tôi thương nó nhất.

Tôi cũng là người thiên về tình cảm hơn là lý trý. Nhiều khi say mê cái gì đó, bỏ tất cả, may mắn là không hỏng việc nào hết. Không thôi, phải trả giá cho những cái tính xấu của mình.

Đời là vậy, ai theo đuổi mục tiêu gì đó thì sẽ đạt được mục tiêu gì đó. Tôi đang nói chuyện sự nghiệp, danh vọng, học tập... không nói chuyện tình cảm. Tuy nhiên, có được kết quả thì phải bỏ đi nhiều thứ để có được nó. Tôi tự nhận là người bình thường, vô chiêu thắng hữu chiêu, cũng không thích bó buộc bởi một mục tiêu gì đó gọi là cao siêu cho lắm.

Tôi hầu như giống sống cho mình, ích kỷ quá nhỉ. Nhưng không, tôi chỉ muốn cuộc sống nhẹ nhàng, bình lặng. Có chăng nếu sau này, cuộc sống của tôi bon chen không như tôi nói, thì cuộc đời không muốn tôi sống bình lặng đó mà thôi...

Hôm nay nói hơi nhiều rồi. Thường tôi đọc báo viết blog, hôm nay không đọc báo vẫn viết blog. Dạo này, cũng thấy tôi khác quá nhiều, không biết là tốt hay là xấu nữa.

Thành Hưng

Thứ Ba, 8 tháng 5, 2012

Cuối cùng rồi đã xong thực tập

Mấy ngày nay, cứ bận bịu đến nỗi không có thời gian ngồi viết 1 entry nào hết. Nói không có time thì cũng hok đúng vì cũng có đấy, nhưng tâm trạng không được thoải mái làm sao mà viết được chứ.

Đây là buổi cuối cùng gặp Giáo viên hướng dẫn thực tập:



Giáo viên là thạc sĩ đó. Cô rất là trẻ, lại rất giỏi. Dạy môn tài chính quốc tế, dạy bằng tiếng anh luôn. Ngưỡng mộ thiệt. Từ trước đến giờ tôi ít khen ai, nhưng đối với cô, tôi lại " ngưỡng mộ". hj

Đẹp, giỏi, ngoài ra cũng rất là vui tính, nhưng rỏ ràng, tỉ mỉ. Khen cô nhiều vì cô chấm tôi 10 đ bài báo cáo thực tập lận. haha

Và công việc cần làm bây giờ là học toeic. hj. Thi hoài rớt hoài, nản thiệt chứ!!!


Mượn bài Trời Hửng kết thúc nhé :
Sự vật vần xoay đà định sẵn,
Hết mưa là nắng hửng lên thôi;
Đất trời một thoáng thu màn ướt,
Sông núi muôn trùng trải gấm phơi;


Trời ấm, hoa cười chào gió nhẹ,
Cây cao, chim hót rộn cành tươi;
Người cùng vạn vật đều phơi phới,
Hết khổ là vui vốn lẽ đời...

 Thành Hưng

Thứ Tư, 11 tháng 4, 2012

Làm điều mình thích và làm điều nên làm

Thật sự ra mấy ngày nay bận nhiều chuyện, chưa rảnh để đọc báo hay viết một entry nào hết. Từ khi dữ liệu website bị mất, tôi hầu như làm biếng viết lại dù chỉ một bài.

Hôm nay tâm trạng thoải mái, đọc báo và thấy bài này cũng hay "Cái giá của việc làm điều mình thích". Tôi cũng vậy, tuy bộn bề công việc, nhưng vẫn thích chơi blog, tạo web và viết những dòng entry thơ thẩn này. Hj

Còn việc nên làm là gì? Là những việc đại loại :
Nam nhi vị liễu công danh trái,
Tu thính nhân gian thuyết Vũ hầu.
Dịch là:
Thân nam nhi nếu chưa trả xong nợ công danh,
Thì luống thẹn thùng khi nghe người đời kể chuyện Vũ hầu.
Mỗi người có suy nghĩ riêng cho mình, thường họ ưu tiên cho viện nên làm hơn. Nhưng tôi thì khác, tôi vẫn ưu tiên cho việc mình thích hơn, nhưng không phải ưu tiên tuyệt đối mà là hài hòa giữa cái mình thích và cái nên làm chứ!

Đây là bài viết tôi post lại:

Trong cuộc sống, sẽ có nhiều lúc bạn lựa chọn sai, nhưng kiểu gì bạn cũng phải tìm cách xử lý hậu quả và vượt qua chuyện đó.

Từ nhỏ tôi đã sống với ông bà, nên tôi có thói quen tự quyết định cuộc sống của mình và chỉ tham khảo ý kiến của bố mẹ chứ không chờ đợi và đi theo con đường mà người lớn đã định sẵn cho mình. Tất nhiên bố mẹ tôi không phải ông bố bà mẹ tuyệt vời từ trên trời rơi xuống, luôn vỗ vai bảo tôi "Con hãy làm những điều mình thích, bố mẹ sẽ luôn ủng hộ con".
Tôi cũng từng bị ăn đòn rất nhiều vì tội dám "cãi" lại bố mẹ, tôi cũng phải im thin thít không dám ho he kể lể gì với bố mẹ vì cứ lao đầu làm theo những điều mình muốn mà không đạt được kết quả gì. Đó là lúc tôi muốn làm dịch vụ thiệp handmade, sau khi đập lợn sắm sửa nguyên vật liệu và thử mày mò làm, nhưng sau đó kế hoạch kinh doanh phá sản vì khách hàng không hào hứng lắm.

Tôi mất rất nhiều học phí chỉ để học được một bài học duy nhất "Mình hoàn toàn không thích hợp để làm điều này" hoặc "Mình đã làm sai rồi". Một bài học cực kỳ quan trọng của việc tự làm theo ý mình là khi khởi đầu và thậm chí trong suốt quá trình thực hiện, bạn sẽ nhận được rất ít sự ủng hộ từ những người xung quanh, đôi khi chỉ toàn là sự phản đối. Điều vui sướng duy nhất là bạn đã thử làm điều mình muốn.

Khi vào THPT, tôi lại muốn thử viết báo, bố mẹ tôi phản đối dữ dội vì việc này sẽ ảnh hưởng rất nhiều đến chuyện học hành. Tôi không thể kéo dài các cuộc tranh luận với bố mẹ để bảo vệ rằng việc mình đang làm là đúng nhưng tất nhiên với tính cách của mình, tôi cũng không từ bỏ những điều tôi muốn làm. Ban ngày tôi đi học và cố gắng làm bài tập đầy đủ, nhưng khi bố mẹ đã đi ngủ, tôi lén lút trùm chăn bật đèn pin sáng tác. Khi tác phẩm đầu tiên của tôi được đăng, tôi rất sung sướng khoe với bố mẹ nhưng bố mẹ không có phản ứng nào cả. Khi tôi kiếm đủ tiền để trả tiền học thêm, bố mẹ tôi cũng không tỏ vẻ vui mừng hay tự hào gì hết. Tuy nhiên, bố mẹ cũng không ngăn cấm gì nữa.

Có điều khi vào lớp 12, mẹ tôi đề nghị tôi xin với chị trưởng nhóm nghỉ viết báo một năm để tập trung cho kỳ thi đại học. Sau khi thi xong tôi sẽ trở lại với công việc mình yêu thích. Mãi tận sau này, khi tôi đã đi làm, bố mẹ mới kể với mọi người xung quanh bằng một giọng tự hào là ngày đó, dù bị ngăn cản nhưng tôi vẫn dũng cảm trùm chăn viết báo. Tức là một việc bạn tự quyết định làm và làm được, có thể phải 10 năm sau hoặc thậm chí lâu hơn, mọi người mới thừa nhận.

Khi tôi đăng ký thi đại học, bố mẹ định hướng vào trường Sư phạm để nối nghiệp, nhưng lúc đó tôi muốn thử nghiệm một lĩnh vực mới, Kiểm toán. Với sức học loại Khá, khi biết điểm chuẩn năm trước của khoa đó là khá cao, tôi mới giật mình nhựng không kịp đổi nguyện vọng nữa. Lúc đó cả nhà tôi như ngồi trên đống lửa, may mắn thay đề năm đó không quá khó và tôi đủ điểm đỗ.
Có điều, sau 4 năm theo học, tôi nhận ra mình hoàn toàn không thích hợp với nghề. Tuy nhiên, vì tiếc công học hành suốt 4 năm nên tôi cũng thử đi làm kiểm toán và kế toán trong 2 năm. Tuy nhiên, công việc trở thành sự ức chế, mỗi sáng thức dậy, cảm giác thật khủng khiếp khi nghĩ phải đến công ty. Công việc chiếm 1/3 thời gian mỗi ngày, nên tôi không muốn lãng phí 1/3 cuộc đời làm một điều mình không thích và 2/3 cuộc đời còn lại để bù đắp cho sự hi sinh đến công ty mỗi ngày. Cuối cùng, tôi đã nói chuyện với mẹ để đi học tiếp và chuyển sang công việc khác. Tôi biết khi quyết định lựa chọn ngành học, hoàn toàn là quyết định của tôi, tôi không thể đổ lỗi vì bố mẹ hay vì ai đó mà tôi lựa chọn sai. Tôi hiểu rằng trong cuộc sống, sẽ có nhiều lúc bạn lựa chọn sai, và thậm chí là sai lầm rất lớn, nhưng kiểu gì bạn cũng phải tìm cách xử lý hậu quả và vượt qua chuyện đó. Nếu bạn nhận ra một lựa chọn sai lầm của mình, thì hãy dũng cảm thay đổi chứ đừng cố thích nghi với nó. 

Sau này, khi đối mặt với bất cứ vấn đề gì, bố mẹ vẫn để tôi tự quyết định và chỉ đóng vai trò tham mưu, chứ không bao giờ áp đặt. Và bố mẹ cũng quen với những vấp ngã, thất bại của tôi, chỉ chậc lưỡi và giải thích những điều tôi đã sai khi thực hiện kế hoạch đó chứ không bao giờ trách mắng.
Khi tôi dự thi làm giảng viên và thi trượt, mẹ tôi chỉ nhận xét một điều làm tôi cảm thấy rất hạnh phúc "Mẹ vui vì con là người có nghị lực". Tôi tin rằng cuộc sống là một sự trải nghiệm với nhiều lựa chọn, hãy làm thật nhiều điều mình thích, không quan trọng nó đúng hay sai, tuổi trẻ không phải ngồi nhận định cái gì đúng cái gì sai mà trải nghiệm để nhận ra ý nghĩa cuộc đời mình.

Tôi không nghĩ rằng sau này tôi sẽ trở thành một người cực kỳ thành đạt, như Steve Jobs chẳng hạn để nói với các bạn rằng tôi tự làm theo những điều mình thích và tôi thành công. Nhưng tôi tin kể cả tôi không phải một vĩ nhân, tôi cũng xứng đáng được đi theo con đường mình thích. Bởi ít nhất tôi cũng là một người có bản lĩnh và nghị lực, và điều đó đủ để bạn tồn tại một cách thoải mái trong cuộc sống. Và tôi cảm ơn bố mẹ mình vì càng ngày bố mẹ càng tin tôi. Niềm tin và sự ủng hộ không phải đến một sớm, một chiều mà là cả một quá trình, nhưng với những gì bạn cố gắng và tin tưởng, thì chắc chắn gia đình bạn sẽ nhận ra và ủng hộ con đường bạn lựa chọn. Điều duy nhất là bạn có đủ tin tưởng chính mình để bước đi trên con đường đó? 

Thứ Năm, 22 tháng 3, 2012

Ngôi nhà hạnh phúc trong toilet

Hạnh phúc là có được một người cùng mình đi hết quảng đời, cùng nhau chia sẻ ngọt bùi cay đắng. Đọc bài này tôi thấy hay và nhớ đến 2 câu thơ mêu tả sự hạnh phúc của gia đình nông thôn.

"Thà cho lấy kẻ bán than
 Ngày đêm làm lụng vui đùa với vợ con"

Thà lấy một người bán than, ngày đêm làm lụng, mặt mày đen đúa, nhưng cùng làm nên tổ ấm... Còn hơn lấy người học cao hiểu rộng nhưng chẳng quan tâm chia sẻ cùng vợ con... 

Ah. Nói một hồi lại quên post bài báo hay này. Các bạn xem bên dưới:

Dù phải thuê một toilet cũ làm nơi sinh sống vì không đủ tiền mua nhà trong thời sốt đất, Zeng Lingjun và vợ vẫn cảm thấy tự hào khi nói đến tổ ấm đặc biệt của họ. 

Zeng Lingjun sinh ra ở một ngôi làng nhỏ thuộc tỉnh Cát Lâm, đông bắc Trung Quốc. Anh từng đỗ vào một trường cao đẳng nhưng vì nhà quá nghèo, Zeng đành phải từ bỏ cơ hội học lên. Anh một mình đến Thẩm Dương, thành phố lớn nhất đông bắc Trung Quốc, với hành trang vỏn vẹn 50 tệ (6 USD) trong túi. Zeng kiếm sống bằng nghề đánh và sửa giày kiêm luôn thợ sửa khóa. Sự cẩn thận và tỉ mỉ của anh đã chiếm được lòng tin của rất nhiều khách và đưa họ quay lại với cửa hàng nhỏ của anh. Công việc này giúp Zeng kiếm được 2.000 tệ một tháng (hơn 300 USD) để trang trải cuộc sống. 

 Cách đây 6 năm, Zeng nghe một người bạn mách rằng có một nhà vệ sinh nhỏ của khách sạn không sử dụng nữa được đem cho thuê. Zeng liền vay mượn bạn ít tiền và thuê lại toilet này làm nhà. Anh dỡ bớt những cánh cửa và tấm chắn giữa hai bệ xí rồi kê các thanh gỗ lên trên các bệ xí xổm làm thành chiếc giường đôi. Đôi khi mùi cống từ dưới nhà vệ sinh bốc lên nồng nặc cả "nhà" anh.

Phòng vệ sinh được gọi là "nhà" này chỉ rộng chưa đến 19 mét vuông nhưng là nơi sinh hoạt của gia đình kiêm luôn cửa hàng sửa giày của Zeng. Dù đã được sơn sửa lại sáng sủa hơn trước nhưng những bệ tiểu nhô ra trên tường và mùi hôi thối vẫn khó làm ai quên được nguồn gốc của "ngôi nhà" khi bước vào đây.

Anh gặp người vợ hiện tại, cũng là một lao động di cư, năm 2008. Họ kết hôn năm 2010. Dù chẳng thể gom góp đủ tiền để cho vợ một tuần trăng mật như những đôi vợ chồng mới cưới, Zeng vẫn muốn vợ mình có một cuộc sống tốt hơn. Anh rút 500 tệ (80 USD) từ tiền tiết kiệm được để thuê một căn hộ hơn 80 mét vuông ở một khu phố gần đó. Tuy nhiên, họ chỉ sống ở căn hộ cao cấp đó được 6 ngày trước khi quay lại với "ngôi nhà vệ sinh".

Nhà quá nhỏ nên không có chỗ cất đồ đạc. Zeng phải cất nhiều thứ lỉnh kỉnh lên trần buồng vệ sinh.Bữa ăn của gia đình anh thường có bắp cải, khoai tây và rau bina, những thực phẩm rẻ nhất ở chợ.Dù cuộc sống vật chất còn khó khăn nhưng Zeng rất lạc quan. Anh thần tượng ông vua nhạc pop Michael Jackson.
Nhiều người không thể tưởng tượng được cuộc sống trong nhà vệ sinh ra sao. Trong khi rất nhiều thành phố hiện đại ở Trung Quốc bị bỏ hoang như một phần hậu quả của bong bóng bất động sản thì lại có những người phải chen chúc trong nhà vệ sinh cũ như gia đình Zeng. Tuy nhiên, Zeng lại rất tự hào về nhà của mình. Anh nói rằng đây là ngôi nhà của hạnh phúc, nơi anh đã cưới vợ và có một cậu con trai khỏe mạnh, kháu khỉnh. "Tôi hài lòng với chỗ ở của mình", Zeng chia sẻ. 

Thứ Hai, 5 tháng 3, 2012

Ai cũng có những phút ngoài chồng ngoài vợ


 Hôm nay, sao sao ấy, muốn viết gì đó cho lòng nhẹ nhàng hơn. Vì có những chuyện đôi khi dùng lời nói chẳng giải quyết được gì cả.

Chợt nhớ đến bài thơ " Những phút xao lòng của Thuận Hữu ", bài này tôi đã viết nhiều lần trên nhiều entry rồi. Tuy nhiên nay sao muốn ngâm lại;

Có thể vợ mình xưa cũng có một người yêu
(Người ấy gọi vợ mình là người yêu cũ)
Cũng như mình thôi, mình ngày xưa cũng thế
Yêu một cô, giờ cô ấy đã lấy chồng

Có thể vợ mình vì những phút mềm lòng
Nên giấu kín những suy tư, không kể về giấc mộng
Người yêu cũ vợ mình có những điều mình không có được
Cô ấy không nói ra vì sợ mình buồn

Mình cũng có những phút giây cảm thấy xao lòng
Khi gặp người yêu xưa với những điều vợ mình không có được
Nghĩ về cái đã qua nhiều khi nuối tiếc
Mình cũng chẳng nói ra vì sợ vợ buồn

Sau những lần nghĩ đâu đâu mình thương vợ mình hơn
Và cảm thấy mình như người có lỗi
(Chắc vợ mình hiểu điều mình không nói
Cô ấy cũng thương yêu và chăm chút mình hơn)

Mà có trách chi những phút xao lòng
Ai cũng có một thời để yêu và một thời để nhớ
Ai cũng có những phút giây ngoài chồng ngoài vợ
Đừng có trách chi những phút xao lòng

Thứ Ba, 27 tháng 12, 2011

Kí ức về nỗi nhớ

Cám ơn nhé những con đường ta đi qua không bóng cây che mát
Em vội vàng vấp té giữa nhân gian
Cám ơn quán cà phê có người phục vụ bàn nhăn nhó
Anh đánh rơi một đóa hoa hồng 
Trời cuối mùa đông mây che đầy con phố
Nỗi nhớ em che đầy trái tim anh
Cám ơn một lần trở lại
Khi tưởng chừng ta đã lạc mất nhau.
Thì có gì đâu những vơi đầy cuộc sống
những hẹn hò đi qua theo  từng ngày lạ lẫm 
Ta vun vén cho mình hạnh phúc ấy để yêu thương
Chắc cũng có dăm lần ta nghỉ về nhau,
hãy nhớ về nhau cho kịp cuộc sống này. 

Thứ Bảy, 3 tháng 12, 2011

Người vô cảm hay xã hội vô cảm

Hôm nay đọc bài báo : 13 hàng khách bỏ mặt cô bé bị cưỡng hiếp. Thấy buồn thay cho cô bé lái xe bus ấy. Cuối cùng cô đã tự chọn cách : chết cùng 13 hàng khách. Haizz. Một kết cuộc bi thảm.

Nhưng tôi thích tính cô bé ấy. Cô bé đã thoáng nghĩ mình sẽ chết cùng những người trên xe cho vừa những người vô cảm ấy. Cô bé đối xử với chàng trai tốt với mình không như lẽ thường.

Tôi xin trích bài báo này cho mọi người đọc, phần nào hiểu hơn về con người Trung Hoa, cũng như là một phần xã hội Việt Nam. Tôi nói một phần vì xã hội Việt Nam cũng hao hao giống như xã hội Trung Hoa vậy.

Hiện cộng đồng mạng đang lan truyền với tốc độ chóng mặt một câu chuyện về một người phụ nữ lái xe bus bị làm nhục nhưng trớ trêu thay 13 người trên chuyến xe ấy chỉ đáp lại bằng sự im lặng. Và cái kết thảm thương là một vụ tai nạn. Chưa biết câu chuyện này chỉ xảy ra trên mạng xã hội ảo hay ngoài đời sống thật, nhưng thông điệp của nó đem đến lại đáng để chúng ta suy nghĩ.

Một chiếc xe bus chở đầy khách đang chạy trên đường đồi. Giữa đường, ba thằng du côn có vũ khí để mắt tới cô lái xe xinh đẹp. Chúng bắt cô dừng xe và muốn “vui vẻ” với cô. Tất nhiên là cô lái xe kêu cứu, nhưng tất cả hành khách trên xe chỉ đáp lại bằng sự im lặng.


Lúc ấy một người đàn ông trung niên nom yếu ớt tiến lên yêu cầu ba tên du côn dừng tay; nhưng ông đã bị chúng đánh đập. Ông rất giận dữ và lớn tiếng kêu gọi các hành khách khác ngăn hành động man rợ kia lại nhưng chẳng ai hưởng ứng. Và cô lái xe bị ba tên côn đồ lôi vào bụi rậm bên đường.

Một giờ sau, ba tên du côn và cô lái xe tơi tả trở về xe và cô sẵn sàng cầm lái tiếp tục lên đường… -“Này ông kia, ông xuống xe đi!” cô lái xe la lên với người đàn ông vừa tìm cách giúp mình. Người đàn ông sững sờ, nói:

-“Cô làm sao thế? Tôi mới vừa tìm cách cứu cô, tôi làm thế là sai à?” -“Cứu tôi ư? Ông đã làm gì để cứu tôi chứ?” Cô lái xe vặn lại, và vài hành khách bình thản cười. Người đàn ông thật sự tức giận. Dù ông đã không có khả năng cứu cô, nhưng ông không nên bị đối xử như thế chứ. Ông từ chối xuống xe, và nói: “Tôi đã trả tiền đi xe nên tôi có quyền ở lại xe.” Cô lái xe nhăn mặt nói: “Nếu ông không xuống, xe sẽ không chạy.”


Điều bất ngờ là hành khách, vốn lờ lảng hành động man rợ mới đây của bọn du côn, bỗng nhao nhao đồng lòng yêu cầu người đàn ông xuống xe, họ nói: -“Ông ra khỏi xe đi, chúng tôi có nhiều công chuyện đang chờ và không thể trì hoãn thêm chút nào nữa!” Một vài hành khách khỏe hơn tìm cách lôi người đàn ông xuống xe. Ba tên du côn mỉm cười với nhau một cách ranh mãnh và bình luận: -“Chắc tụi mình đã phục vụ cô nàng ra trò đấy nhỉ!” Sau nhiều lời qua tiếng lại, hành lý của người đàn ông bị ném qua cửa sổ và ông bị đẩy ra khỏi xe. Chiếc xe bus lại khởi tiếp hành trình. Cô lái xe vuốt lại tóc tai và vặn radio lên hết cỡ.

Xe lên đến đỉnh đồi và ngoặt một cái chuẩn bị xuống đồi. Phía tay phải xe là một vực thẳm sâu hun hút. Tốc độ của xe bus tăng dần. Gương mặt cô lái xe bình thản, hai bàn tay giữ chặt vô lăng. Nước mắt trào ra trong hai mắt cô. Một tên du côn nhận thấy có gì không ổn, hắn nói với cô lái xe: -“Chạy chậm thôi, cô định làm gì thế hả?”

Tên du côn tìm cách giằng lấy vô lăng, nhưng chiếc xe bus lao ra ngoài vực như mũi tên bật khỏi cây cung. Hôm sau, báo địa phương loan tin một tai nạn bi thảm xảy ra ở vùng “Phục Hổ Sơn”. Một chiếc xe cỡ trung rơi xuống vực, tài xế và 13 hành khách đều thiệt mạng. Người đàn ông đã bị đuổi xuống xe đọc tờ báo và khóc. Không ai biết ông khóc cái gì và vì sao mà khóc!

Câu chuyện kết thúc tại đây nhưng sau đó hàng trăm comment phủ dài trên các mạng xã hội. Hơn 2.000 người nhấn nút "like" và hơn 1.000 người đã nhanh tay chọn "share" để nối dài thông điệp tới cộng đồng mạng.

Và chính thành viên đưa câu chuyện này lên Facebook với nickname "ĐIÊN" chia sẻ: "Bạn có biết vì sao ông ta khóc? Nếu bạn có trên xe bus, bạn có đứng lên như người đàn ông kia? Chúng ta cần những người như ông để tạo nên và duy trì một xã hội bình thường! Khi ta đối xử với người khác bằng cả tấm lòng, ta sẽ nhận được hơi ấm và tình yêu từ mọi người! .

Đây là một câu chuyện rất bi thảm. Bạn sẽ làm gì nếu như bạn là người lái xe?

Đừng nghĩ nó chỉ xảy ra ở Trung Quốc mà hãy nghĩ rằng nó là một việc liên quan đến lương tâm của con người bạn nhé. Việt Nam chưa có trường hợp nào lao xe xuống vực thế này nhưng việc thờ ơ với người khác thì có nhiều lắm".

Và rồi hàng nghìn câu hỏi bật ra: Bao nhiêu lần mình đã từng ích kỷ, đố kỵ, cá nhân? Bao nhiêu lần mình đã từng bỏ mặc người trong hoạn nạn khi mà bạn có thể hoàn toàn giúp được?


Bao nhiêu người đọc xong bài viết này mà đã làm được một điều đơn giản hơn đó là dừng lại hỏi một người đang dắt bộ một chiếc xe trên đường?

Bao nhiêu người trong số chúng ta đã dừng lại nhặt một viên gạch rơi giữa đường để người khác không đâm phải?

Và bao nhiêu người sau khi đọc bài này sẽ thay đổi chính mình?

Dưới đây là đoạn video thuật lại câu chuyện trên:

 

Đọc bài này, tôi lại nhớ bài : Chồng " cắn răng " nhìn vợ bị cưỡng hiếp. Anh ta chỉ biết khóc và yếu hèn mà thôi.

Tôi xin trích bài này cho các bạn đọc luôn tiện thể:


Một nữ công nhân nhập cư ở tỉnh Thâm Quyến, Trung Quốc, bị một người đàn ông cưỡng hiếp ngay tại nhà, trong khi chồng cô sợ hãi núp ở phòng bên trong suốt một giờ đồng hồ.

Nạn nhân của vụ cưỡng hiếp là Wang Juan, 29 tuổi. Cô đã nhịn ăn uống suốt nửa tháng qua sau cú sốc tinh thần này từng rạch cổ tay tự tử nhưng không thành. Chồng cô là Yang Wu, chủ một cửa hàng sửa chữa đồ gia dụng tại khu chung cư ở quận Baoan, tỉnh Thâm Quyến. Hai vợ chồng anh Yang có bốn con, trong đó có hai con riêng. Bi kịch này đã thay đổi cuộc sống của vợ chồng Wang-Yang mãi mãi.

Theo Shanghaiist, 8h tối 23/10, Yang Xili, một của đội bảo vệ an ninh địa phương, đã cùng hai người đàn ông to cao xông vào nhà Wang trong trạng thái say xỉn và buông lời hăm dọa. Lâu nay không ai dám qua mặt Yang khi thấy y, kể cả khi y đánh người và đập phá xe ô tô.

Khi thấy Yang Xili xông vào nhà phá đồ đạc, anh Yang Wu sợ hãi trốn vào nhà kho. Chị Wang tức giận lao ra ngăn cản thì bị y túm tóc, xô ngã vào bàn và chế ngự. Wang càng chống cự thì càng bị Yang đánh đập tàn bạo. Anh Yang đã chứng kiến từ đầu đến cuối cảnh vợ mình bị tên Yang Xili cưỡng hiếp khi anh chỉ đứng cách đó có hai mét. Người mẹ đã 76 tuổi và cô con gái 13 tuổi của vợ chồng anh bị xô ra khỏi nhà. Yang Xili yêu cầu đồng bọn canh gác bên ngoài và ngăn không cho ai vào trong.

"Tôi thực sự muốn lao ra và giết chết tên khốn đó", anh kể, nhưng anh nói đã không thể vì anh còn 4 đứa con và người mẹ già. "Họ sẽ thế nào nếu tôi vào tù vì tội giết người? Tôi không thể để gia đình tôi bị chia cắt".

Sau một giờ đồng hồ bất lực nhìn vợ bị cưỡng hiếp, anh Yang đã gọi cho cảnh sát xin trợ giúp. Chỉ vài phút sau, cảnh sát ập đến và tóm gọn Yang Xili, còn chị Wang được đưa đến bệnh viện điều trị. Tuy nhiên, cô chỉ lưu lại bệnh viện 10 giờ đồng hồ vì không đủ tiền trả viện phí.

Anh Yang cho hay sau khi Yang Xili bị bắt, người nhà của y đã tìm đến vợ chồng anh quấy rối và dọa giết cả nhà anh nếu không rút đơn kiện. Sợ bị trả thù, anh Yang đã đến đồn cảnh sát xin hủy vụ kiện Yang Xili. Tuy nhiên, các nhân viên cảnh sát đã không đồng ý và yêu cầu anh quay về.

Yang Xili chỉ là nhân viên tạm thời của Cục an ninh quận Xixiang nhưng cũng chính vì lý do này mà cấp trên không thể xử lý y, dù cơ quan này đã nhận được nhiều đơn tố cáo về các hành vi của Yang. Trưởng nhóm bảo vệ Zhong Sixian cho biết cơ quan không chịu trách nhiệm về những hành vi phạm tội của nhân viên tạm thời và những vụ việc xảy ra ngoài giờ làm việc.

Chủ Nhật, 13 tháng 11, 2011

Xem The Notebook ( Nhật ký tình yêu)


Hôm nay, tâm trạng thoải mái của ngày cuối tuần. Tự thưởng cho mình một bộ phim. Phim hay và thật sự làm tôi cảm động.

Xin được giới thiệu cùng mọi người:

Lãng mạn, sóng gió nhưng đầy cao đẹp - chuyện tình của hai nhân vật chính trong The Notebook
Và cũng như những câu chuyện tình yêu cao đẹp khác, The Notebook khiến ta thêm một lần cảm nhận sâu sắc lòng yêu thương cần thiết tồn tại nơi cuộc đời này biết bao...

Ở một viện dưỡng lão, có một ông cụ già ngày ngày đọc truyện cho một bà cụ tóc bạc phơ bị chứng mất trí nhớ. Thật kỳ diệu, câu chuyện của ông đã làm bà từ từ nhớ lại những hồi ức xưa cũ và bình phục. Đó lại là câu chuyện tình yêu đầy sóng gió và thử thách của chính hai người...

Allie là cô con gái nhà giàu nhân kỳ nghỉ hè theo gia đình về vùng quê yên tĩnh. Tại đây cô tình cờ gặp một chàng trai non trẻ nhưng yêu Allie ngay từ lần đầu trông thấy nàng. Noah - tên chàng trai - dáng thư sinh, hiền hòa và bộc trực. Anh khiến Allie buộc phải chú ý đến mình khi nhảy ào lên đu quay, đòi buông tay té xuống đất nếu như Allie không chịu đồng ý lời mời đi chơi với chàng.

Chuyện tình của đôi trẻ mới lớn bắt đầu với tất cả sự trong sáng và thơ mộng cho đến khi gia đình Allie không đồng ý cho cô tiểu thư cưng đi chơi với một chàng trai quê mùa nghèo khó, lao động cực khổ với đồng lương 0,4 đôla một giờ. Noah ôm nỗi tự ái, đau đớn rời xa người yêu trong khi Allie vẫn nhất mực yêu chàng.

Noah viết cho Allie 365 lá thư trong suốt một năm đầu xa nhau mà không nhận lại từ người yêu bất kỳ một lá thư hồi âm nào do mẹ của Allie đã dấu hết các lá thư này vì bà không ủng hộ chuyện tình của con gái. Ngược lại Allie sau bao năm chờ đợi trong tuyệt vọng, quyết định đính hôn với một chàng trai "môn đăng hộ đối" với gia đình cô.

Nhưng ở phút 89, duyên trời định giúp Allie gặp lại Noah trong căn nhà gỗ xưa đầy kỉ niệm của đôi trẻ năm nào giờ đã được Noah sửa chữa lại tươm tất. Khi hiểu ra Noah đã viết thư mỗi ngày cho mình, Allie không kiềm được cảm xúc tình yêu thật sự trong con người cô và quyết định quay trở lại trong vòng tay rộng mở của Noah. Tuy nhiên, cô vẫn còn vị hôn phu sắp cưới đang đợi...

Đến đây, chuyện tình tay ba của họ không theo lối giải quyết quen thuộc của phim Hàn Quốc (cô gái sẽ bị ung thư, hoặc một trong hai chàng trai sẽ bị xe đụng...). Allie thú nhận với chồng sắp cưới chuyện tình của mình. 

Kẻ đến sau đau lòng, nhưng chấp nhận để Allie quay trở lại với Noah. Thông điệp ở cách giải quyết có hậu này chính là "khi ta thật sự yêu thương một người nào đó, điều cao thượng nhất là ta sẽ làm tất cả để người đó được hạnh phúc, chứ không phải bằng mọi giá giành giật người đó thuộc sở hữu của ta".

The Notebook là một câu chuyện tình yêu mà sau khi xem nó, trái tim chúng ta lại run rẩy loạn nhịp với những cung bậc giá trị tình yêu cao đẹp. Và lòng ta bồi hồi một cảm xúc yêu và được yêu thật mãnh liệt. Sau một ngày làm việc mệt nhoài, những thước phim The Notebook khép lại chợt đưa người xem vào giấc ngủ nhẹ nhàng hơn bao giờ hết...

Chủ Nhật, 9 tháng 10, 2011

Công ty viễn thông quốc tế Telecom Đỉnh Phong Co. Ltd, Viễn Thông Nam Thiên kinh doanh như thế nào? " Siêu lừa đảo"

Công ty viễn thông Quốc tế Đỉnh Phong (Khởi Minh, Telecom Đỉnh Phong Co...) 144A Bạch Đằng,P.2,Q.Tân Bình,TP.HCM. 

Cùng ngành nghề : Công ty Viễn Thông Nam Thiên , địa chỉ: SS1N - Hồng Lĩnh P15. Q10. Tp Hcm



Đây là công ty trung gian, chuyên bắn tiền điện thoại cho 7 thuê bao trả trước và 2 thuê bao trả sau. Bạn hình dung là, khi bạn hết tiền điện thoại, bạn phải mua card ở ngoài Bưu Điện ( hay tiệm tập hóa), thay bằng việc đó, bạn sẽ được nhân viên kinh doanh Đỉnh Phong bắn cho bạn số tiền bạn cần nạp.

Trước khi phỏng vấn, bạn cần chuẩn bị 2 ảnh 3x4, sơ yếu lí lịch, đơn xin việc và 2 CMND pho to tất cả không cần công chứng.

Sau khi phỏng vấn xong, bạn cần đóng 100 ngàn cho việc kích hoạt sim đa năng (nhưng chưa kích hoạt). Sau đó sẽ được hẹn buổi học việc đầu tiên, nói là học việc chứ thật chất là giới thiệu rỏ hơn về công ty như tôi đã giới thiệu.

Ngày đầu tiên học việc, bạn sẽ được giám đốc giảng trực tiếp. Giám đốc tên là Nguyễn Minh Tuấn, sinh năm 1984 (đt :0907667561). Được biết giám đốc Nguyễn Minh Tuấn đi làm từ lúc 17 tuổi, mang một chút máu phiêu lưu... 

Công ty còn kinh doanh các lĩnh vực như bất động sản, vàng, ngoại tệ,... 

Phòng làm việc tại đây rất đặc biệt, chỉ có ghế và bàn. Công ty có 3 tầng, chỉ riêng phòng giám đốc là có tài liệu, hồ sơ cũng như là máy tính, điện thoại phục vụ cho việc quản lý nhân viên của mình.

Mỗi phòng có khoảng 50 ghế, tiếp được 50 người. Có khoảng 4-5 phòng như vậy. Nghĩa là mỗi ngày có khoảng 200 học viên tình nguyện làm parttime với giá 1,9 triệu đồng.

Có 3 vị trí tuyển chính

1/ Nhân viên kinh doanh  1,9 triệu/ 1 tháng

Quyền lợi nhân viên làm > 4 tháng. Đi du lịch trong nước 2 lần vào tháng 7 và tháng 12 hằng năm.

  • Lương 1 năm tăng 1 lần, Lương năm sau = lương năm trước *(1+ chỉ số lạm phát) . Ví dụ: nếu chỉ số lạm phát tháng 1 năm 2012 là 16% thì Lương năm 2012=1,9*(1+1,6%)= 2,2 triệu.
  • Quà tặng: Rút thăm may mắn mỗi tuần, có 3 giải, giải nhất có khi là Tivi 21 inch hoặc tương đương.
  • Thưởng nếu nhân viên kinh doanh vượt xa doanh số yêu cầu : 1 triệu 1 tháng
Công việc là gì?
  1. Nạp tiền điện thoại cho khách hàng quen biết như gia đình, bạn bè ở nhiều nhà mạng khác nhau, khi khách hàng yêu cầu. Bạn đến công ty ký quỹ từ 20 ngàn đến 1 triệu đồng vào tài khoản sim đa năng của mình. Sau đó nạp tiền cho khách hàng, thu tiền khách hàng, cuối tháng ( 29 tây hàng tháng) sẽ tính tổng số tiền nạp được cho khách hàng. ( ít nhất là 1 triệu).
  2. Phát triển mạng lưới bằng cách 1 người tuyển 5 người vào làm parttime. Vì vậy những trang mạng muaban.net hay những trang diễn đàn tìm việc bán thời gian có rất nhiều ngưởi tuyển.
  3. Quản lý theo dõi và viết báo cáo.
Nhân viên kinh doanh phải thành lập được mạng lưới như trên, tức nhóm có 31 người, nghĩa là đem lại cho công ty doanh thu 31 triệu/ tháng, bạn hưởng được 1,9 triệu 1 tháng. Lương của bạn =6,1% doanh thu. Woa, Rất cao. So với những ngành kinh doanh khác thì tiền lương chỉ bằng 0,025% DT thôi.

Nếu 3 tiêu chí trên không đạt được thì bạn sẽ được giám đốc xét lại xem có nên sa thảy bạn không. Nhưng bạn yên tâm, ngay cả không đạt được 3 tiêu chí trên giám đốc cũng không sa thảy bạn. Vì tai tiếng quá nhiều, công ty rất cần người thật tình chịu bám trụ đến phút cuối cùng. May thay đây là con đường thành công của bạn thì sao?


2/ Quản lý kinh doanh     3,8 triệu/ 1tháng

Cũng như nhân viên kinh doanh, nhưng điều thứ 2 bạn phải tuyển được 8 người, và 8 người này phải là thực sự, đồng nghĩa với 8 người nhân viên kinh doanh này mỗi tháng phải nạp 8 triệu và tìm thêm 40 người nữa.

Tổng doanh thu lúc này : (8*5)+9=49 triệu.

3/ Quản lý cấp cao         7,5 triệu/ 1 tháng

Khi đó có thể bạn quản lý 2 nhóm lớn là 16 người. Tổng doanh thu: (16*5)+17=97 triệu.

Công ty kinh doanh theo mạng lưới. Nhân viên tình nguyện. Nhưng chúng ta sẽ rất phí time ở tại công ty từ 17h45 đến 18h45 chỉ để tuyển người mới. Và hướng dẫn nhóm duy trì mạng lưới. Người nào trụ được thì phải lên các trang mạng đăng tin tìm người...

Ai cũng phải nạp tiền hàng tháng, như tôi nè. Mỗi tháng cũng nạp khoảng 200 ngàn tiền điện thoại. Tìm khách hàng nạp ít nhất 1 triệu 1 tháng không quá khó. Vì bạn bè mình từng nạp card qua cách bắn tiền của mình lần đầu sẽ có lần sau. Cái khó là mình đã ký quỹ trước với công ty số tiền có hạn. Cụ thể nếu bạn ký quỹ 100 ngàn. Thì tài khoản của sim đa năng của bạn có 100 ngàn để nạp tiền cho khách hàng. Khi bạn bè bạn cần nạp tiền điện thoại gấp. Chỉ 1 cú alo, bạn đã nạp cho bạn của bạn 100 ngàn, nhưng khi nào mới nhận được tiền là điều không ai biết được.

Số lượng nhận viên công ty tuyển quá nhiều, làm mất huy tính công ty. Những người không kiên trì hợp tác với công ty. Chỉ đi học việc 1 ngày để biết công ty hoạt động như thế nào rồi nghĩ. Tốn thời gian và công sức bỏ ra mà chẳng mang lại được gì. Và tốn 100 ngàn chưa kích hoạt sim đa năng do nghĩ trước khi kích hoạt.

Công ty cứ tuyển người, người cứ nghĩ việc. Mỗi người 100 ngàn. 1 tuần tuyển khoảng 200 người. Tức 20 triệu tiền phí kích hoạt sim đa năng ( mà chưa kích hoạt do học viên bỏ của chạy lấy người). Và có thể đây là thu nhập cũa công ty để trả tiền điện, nước, mặt bằng...

Vì lẽ đó, công ty sẽ mãi tồn tại đến khi nào mọi người đều biết rỏ công ty hoạt động như thế nào. Thì có lẽ công ty mới chuyển sang kinh doanh loại hình dịch vụ khác chăng?

Là một sinh viên, mạo hiểm là điều nên có. Nhưng chỉ liều khi thị trường tìm năng. Có cái khó khăn lúc đầu và triển vọng phía sau, ta hãy đầu tư. Đã có người đi trước, đã thất bại, ta cần học hỏi và tránh bước lên bước xe đổ phía trước đó.

Thứ Sáu, 7 tháng 10, 2011

Ngày xưa Hoàng Thị

Hôm nay nghe nhạc do Thanh Lan hát, chia sẽ cùng mọi người:


Ngày Xưa Hoàng Thị 
 (sáng tác: Phạm Duy)
Em tan trường về
Đường mưa nho nhỏ
Em tan trường về
Đường mưa nho nhỏ
Ôm nghiêng tập vở
Tóc dài tà áo vờn bay

Em đi dịu dàng
Bờ vai em nhỏ
Chim non lề đường
Nằm im dấu mỏ
Anh theo Ngọ về
Gót giầy lặng lẽ đường quê

Em tan trường về
Anh theo Ngọ về
Chân anh nặng nề
Lòng anh nức nở
Mai vào lớp học
Anh còn ngẩn ngơ, ngẩn ngơ

Em tan trường về
Mưa bay mờ mờ
Anh trao vội vàng
Chùm hoa mới nở
Ep vào cuối vở
Muôn thuở còn thương, còn thương

Em tan trường về
Anh theo Ngọ về
Em tan trường về
Anh theo Ngọ về
Môi em mỉm cười
Mang mang sầu đời, tình ơi

Bao nhiêu là ngày
Theo nhau đường dài
Trưa trưa, chiều chiều
Thu đông chẳng nhiều
Xuân qua rồi thì
Chia tay phượng nở sang hè

Rồi ngày qua đi, qua đi, qua đi, ...
Như phai nhạt mờ
Đường xanh nho nhỏ
Như phai nhạt mờ
Đường xanh nho nhỏ
Hôm nay tình cờ
Đi lại đường xưa, đường xưa

Cây xưa còn gầy
Nằm phơi dáng đỏ
Áo em ngày nọ
Phai nhạt mấy màu
Âm vang thuở nào
Bước nhỏ tìm nhau, tìm nhau

Xưa tan trường về
Anh theo Ngọ về
Nay trên đường này
Đời như sóng nổi
Xóa bỏ vết người
Chân người tìm nhau, tìm nhau

Ôi con đường về
Ôi con đường về
Bông hoa còn đẹp l
Lòng sao thấm mệt
Ngắt vội hoa này
Nhớ người thuở xưa, thuở xưa

Xưa tan trường về
Anh theo Ngọ về
Xưa tan trường về
Anh theo Ngọ về
Đôi chân mịt mù
Theo nhau bụi đỏ đường mơ

Xưa theo Ngọ về
Mái tóc Ngọ dài
Hôm nay đường này
Cây cao hàng gầy
Đi quanh tìm hoài
Ai mang bụi đỏ đi rồi

Bài này cũng hay:

Hoa Soan Bên Thềm Cũ
( sáng tác: Tuấn Khanh )
Khi nắng nhẹ vương trên lưng đồi
Xa vắng miền quê bao năm rồi
Về gặp em ngây thơ duyên dáng
Hôm xưa tiễn anh nơi cuối làng.

Khi tới đầu thôn tim rộn ràng
Mơ ước mộng xưa chưa phai tàn
Mà làng thôn nay sao vui quá
Lâng lâng như lạc vào đồng hoa.

Tới trước ngõ cũ nghe kể rằng:
"Giặc tràn qua thôn xóm
"Gieo bao đau thương bao điêu tàn
từ ngày anh vắng xa."
Nay qua đau thương, yên bình rồi,
Tình ta lên hương ngát
Như hương hoa soan vàng bên thềm
Nhẹ nhàng nhưng ngất say.

Em nhé! mình thương nhau muôn đời
Anh giữ gìn biên cương xa vời
Đừng buồn khi xa anh, em nhé!
Thăm em đôi ngày rồi anh đi.
Bài này nữa:

Vũ Nữ Thân Gầy
( sáng tác: Phạm Duy)
Đàn đã khơi rồi, trong lúc đêm tàn rơi
Đàn khóc ai hoài, cho héo hon lòng tôi
Đàn nhớ nhung người, như sắc hương tàn phai
Đàn cố nuôi lời, cho giấc mơ còn lơi
Ôi ! Nghe tiếng đàn réo mà oán đời
Nghe tiếng cười reo xót xa đời
Nhớ nhung đau thương mà thôi
Người vũ nữ, người em mến thương ơi
Nhớ tới hương đêm kinh đô chưa qua đời
Nhớ tới đôi môi nụ cười
Nhớ tới xa xôi, nay đã qua rồi
Người vũ nữ ngồi ngây ngất hương men
Bát ngát hương môi cho anh say mềm
Nhịp nhàng gieo trên sàn êm
Rộn ràng nghe bao lời êm
Của khách giang hồ say triền miên.
Ta ghì cho tan vỡ trái tim này
Cho người ăn chơi nhíu đôi chân mày
Ta cười cho xanh ngát kiếp lưu đầy
Cho người vũ nữ khóc tấm thân gầỵ
Chưa hết men say mà tình đã bay
Chưa biết môi anh mà lòng đã thay
Chưa tơ duyên mà người đã quên
Đã qua một đêm 
Chúc các bạn một ngày vui vẽ!!!

Thứ Ba, 27 tháng 9, 2011

Michael Buble, giọng ca tỏa sáng

What a wonderful world
 
I see trees of green, red roses too
I see them bloom for me and you
And I think to myself, what a wonderful world

I see skies of blue and clouds of white
The bright blessed day, the dark sacred night
And I think to myself, what a wonderful world

The colours of the rainbow, so pretty in the sky
Are also on the faces of people going by
I see friends shakin' hands, sayin' "How do you do?"
They're really saying "I love you"

I hear babies cryin', I watch them grow
They'll learn much more than I'll ever know
And I think to myself, what a wonderful world
Yes, I think to myself, what a wonderful world

Sau khi thành công với hơn 40 triệu album bán trên thế giới và đoạt 3 giải Grammy, Michael Buble trong tháng này trình làng album mới "Crazy Love". Được mệnh danh là người thừa kế xứng đáng của Frank Sinatra, giọng ca trẻ này không chỉ sao chép vay mượn, mà lại biết tìm được cho mình một hướng đi riêng.

Vùng đất lạnh Canada đã tặng cho làng nhạc jazz nhiều giọng ca nồng ấm. Diana Krall hấp thụ tinh hoa của Nat King Cole. Còn Michael Buble lại thấm nhuần ảnh hưởng sâu đậm của giọng ca vàng Frank Sinatra. Nhưng các tài năng trẻ này không chỉ sao chép vay mượn. Gợi hứng từ lối diễn đạt của các bậc nghệ sĩ đàn anh, họ tìm được cho mình một hướng đi riêng.

Sinh trưởng tại bang British Columbia, Michael Buble được xem như là một trong những gương mặt sáng giá của làng nhạc jazz phổ thông. Từ thời niên thiếu, anh đã bắt đầu đi hát để kiếm sống, tự sản xuất CD để chen chân vào làng nhạc. Nhưng sự nghiệp của anh chỉ thật sự cất cánh năm anh 28 tuổi , tức là hơn 10 năm sau khi anh đeo đuổi nghiệp sân khấu, hát ở phòng trà, tiệc cưới, tụ điểm giải trí.

Thời gian thử lửa này giúp cho Michael Buble rèn luyện được tất cả những nét cơ bản đòi hỏi nơi những người hát nhạc jazz : nhấn nhịp phá cách, chuyển cung hát bè, hất câu đá chữ. Nhưng quan trọng hơn cả vẫn là lối diễn đạt ngẫu hứng, hát lệch mà vẫn không sai nhịp, biến tấu mà không phản nguyên tác.

Nói cách khác, Michael Buble thuộc vào hàng ca sĩ hát trên sàn diễn còn hay hơn cả hát trong phòng ghi âm. Phải xem anh ít nhất một lần biểu diễn trên sân khấu, thì ta mới thấy được tài năng của giọng ca này phát huy trọn vẹn.

What a wonderful world

Mắt ta toàn màu xanh
Xanh hàng cây yên ngủ
Màu lá xen sắc hồng
Những cành hoa hé nụ

Nên hồn ta tự nhủ
Khi nhìn hoa nở mày
Thế giới này quá đỗi
Phi thường, kỳ diệu thay

Mắt ta chỉ nhìn thấy
Toàn màu xanh chân trời
Pha sữa đục sắc mây
Cho hồn quên diệu vợi

Bao ánh sáng trong xanh
Ban cho đời phúc lành
Đêm thiêng liêng thâm canh
Hết mong manh u tối

Nghe tiếng khóc trẻ thơ
Chưa thấu nhìn tuổi đời
Những gì ta đã thấm
Đâu nghiệm bằng chữ tâm

Những nụ cười hiền hoà
Trên khuôn mặt người qua
Ôi thế giới kỳ diệu
Cho người và cho ta

Năm nay 33 tuổi, Michael Buble đã tự học nhạc từ thời còn nhỏ, tinh thông nhạc lý cho dù không được đào tạo bài bản ở trường lớp. Năm 17 tuổi, anh đã từng đoạt giải nhất cuộc thi tuyển lựa tài năng mới của Canada. Anh bắt đầu đi hát ở nhiều nơi, đeo đuổi nghiệp hát nhưng vẫn chưa có duyên với thành công . Mãi đến năm 25 tuổi, giọng hát của anh mới lọt vào tai nhà sản xuất Davis Foster, còn được mệnh danh là bàn tay phù thủy, làm nên tên tuổi của nhiều nghệ sĩ trong làng nhạc quốc tế, như Celine Dion, Il Divo, Josh Groban, Andrea Bocelli.

Nhờ vào sự dìu dắt của David Foster, mà Michael Buble đã gặt hái thành công ngay từ tập nhạc đầu tay. Trong vòng 8 năm liền, anh trình làng 6 cuộn CD, kể cả album ghi âm trong phòng thâu và hát live trên sân khấu. Tuyển tập Crazy Love vừa được cho ra mắt người nghe trong tháng này.
Hơn 10 năm sau ngày qua đời, giọng ca vàng Frank Sinatra vẫn để lại nhiều ảnh hưởng cho lớp nghệ sĩ đi sau. Trong số này, Michael Buble được xem như là một trong những người thừa kế xứng đáng. Tính đến nay, anh đã bán hơn 40 triệu album và đoạt 3 giải Grammy dành cho tài năng đầy triển vọng, album nhạc jazz và pop xuất sắc.

Trên tuyển tập Crazy Love, ngoài một số ca khúc của Ray Charles và Dean Martin , anh còn ghi âm lại bài Cry Me A River. Bài hát ở đây nếu có phá cách, thì chủ yếu là ở lối hòa âm phối khí, với khúc nhạc dạo đầu giống như nhạc phim gián điệp.

Michael Buble có một chất giọng biểu cảm, lối diễn đạt khi thì dũng mãnh nhịp nhàng, lúc thì tự tình nhỏ nhẹ, hát như thể đang mơn trớn, quấn quýt bên người yêu. Michael Buble gợi hứng từ cách ngắt câu nhả chữ của các bậc đàn anh, thay vì rung giọng luyến láy, anh lại hay nén chặt những âm cuối ca từ.

Nhờ vào phong cách đó, mà anh đã phủi bỏ được lớp bụi thời gian, khoác áo mới cho những tình khúc vang bóng một thời. Dòng nhạc pop jazz, hiểu theo nghĩa nhạc jazz phổ thông, có rất nhiều giọng ca đầy tài năng, nhưng không mấy ai có thể thoát khỏi bóng cây đại thụ của trường phái Old School, để rồi từ đó tạo cho mình một dấu ấn riêng biệt.

Chủ Nhật, 11 tháng 9, 2011

Romeo & Juliet - Quang Dũng




Giây phút êm đềm
ngày ta gặp nhau
mắt môi thầm trao
nói câu ân tình biết bao là âu yếm .
Những mối duyên đầu thường gây khổ đau
Lòng khóc thầm vì phút chia ly chợt đến
như mưa trời ngâu.

Nhìn lá vàng rơi xao xuyến hồn tôi,

từ đây người ơi thôi hết từ đây

Thôi đã hết rồi, tình yêu đầu tiên giống như hạt mưa mát cho tâm hồn phút giây rồi chợt hết


Theo áng mây sầu ngàn năm buồn trôi,

người hỡi người, người hỡi đang say hạnh phúc thấu chăng tình tôi.

Chiều nay nghe bài này nè. Chia sẽ cùng mọi người!

Chủ Nhật, 28 tháng 8, 2011

Seasons in the sun



Sáng đi chạy bộ về, ăn sáng, đọc báo. Tình cờ nghe được bài Những Ngày Nắng Đẹp. Nghe cũng hay. Nhưng có chút đặc biệt. Bài hát có vài đoạn tiếng anh và vài đoạn tiếng việt? Vậy tác giả nó là ai?

Tìm, tìm...Thì ra tên gốc bài này là "Le Moribond" được sáng tác và công diễn lần đầu tiên bằng tiếng Pháp bởi nhà thơ Jacques Brel năm 1961. 

Bài hát là lời từ giã của một người đàn ông trong thời gian chờ đợi bản hành quyết vì đã giết người bạn thân của mình khi biết được vợ của mình ngoại tình với người bạn thân ấy. 

Chàng ca sĩ người Canada Terry Jacks, từng chơi với nhóm Beach Boys, đã ghi âm bài này nhưng sau đó quyết định không phát hành.

Nguyên nhân sự từ chối của Beach Boys là do cái chết của một người bạn thân của T. Jacks, làm cho bài hát càng thêm ý nghĩa đối với anh. Anh quyết định thu âm lại, viết lại mấy đoạn cuối và sắp xếp lại giai điệu...

Nhưng bản thu âm này của Jacks lại để bám bụi ở nhà cả năm trời, cho đến khi một chú bé nghe được và nài nỉ Jacks chơi bài ấy cho vài người bạn cùng nghe. Bài hát được những thính giả nhỏ đón nhận rất nồng hậu, khiến cho Jacks tự tin ôm bản thu âm tới Goldfish Records xào lại một lần nữa rồi ra lò solo single đầu tiên trong cuộc đời, năm 1974. 

Nó là bản mà chúng ta đã được biết bấy lâu nay - Một người đàn ông nói lời giã biệt với những người yêu quí đã chia sẻ một cuộc đời hạnh phúc cùng ông - không hề dây dưa gì tới bản dịch tiếng Anh đầu tiên kia. Thật bất ngờ, hơn 285 000 bản copies đã bán hết veo chỉ trong vài tuần ở Canada. Còn ở Mỹ thì sao? - 3 triệu bản. Ghê gớm hơn, trên toàn thế giới, single này được vét tới 6 triệu bản. 

Một thời gian ngắn sau khi bản thu âm của Jacks được phát hành, Jacques Brel quyết định chấm dứt sự nghiệp ngay trên đỉnh vinh quang. Các fans rất sửng sốt, nhưng ông không đưa ra bất cứ lý do nào. Cuối cùng sự thật đã rõ, sau 6 năm lặng lẽ chiến đấu với căn bệnh ung thư, ông đã chết 9/10/1978. 

Jacks từ chối nhận khoản lợi nhuận kếch xù từ bản thu âm này, và đặt tên lại cho con thuyền sức mạnh của mình là "seasons in the sun". 

Ngoài ra còn có các ban nhạc và nghệ sĩ khác cover lại ca khúc này trên nền sáng tạo của T.Jacks như ABBA, Kingston Trio, Nirvana, Westlife, Blink 182... 

Westlife thì chắc ai cũng biết rồi. Còn bản của Nirvana thực sự có một số đoạn giật gân. Mãi đến năm 2004 bản của Nirvana mới phát hành khiến cho ca khúc này thêm được một lượng lớn fans hâm mộ.



Goodbye to you, my trusted friend
We've known each other since we were nine or ten
Together we climbed hills and trees
Learned of Love and ABC's
Skinned our hearts and skinned our knees

Goodbye my friend, it's hard to die
When all the birds are singing in the sky
Now that the spring is in the air
Pretty girls are everywhere
Think of me and I’ll be there

We had joy, we had fun, we had Seasons in the sun
But the hills that we climbed were just Seasons out of time

Goodbye Papa, please pray for me
I was the Black Sheep of the Family
You tried to teach me right from wrong
Too much wine and too much song
Wonder how I got along

Goodbye Papa, it's hard to die
When all the bird's are singing in the sky
Now that the spring is in the air
Little Children everywhere
When you see them I'll be there

We had joy, we had fun, we had Seasons in the sun
But the wine and the song like the Seasons have all gone

We had joy, we had fun, we had Seasons in the sun
But the wine and the song, like the Seasons, have all gone

Goodbye Michelle, my little one
You gave me Love and helped me find the sun
And every time when I was down
You would always come around
And get my feet back on the ground

Goodbye Michelle, it's hard to die
When all the birds are singing in the sky
Now that the spring is in the air
With the flowers everywhere
I wish that we could both be there

All our lives we had fun, we had Seasons in the sun
but the stars we could reach were just starfish on the beach

We had joy, we had fun, we had Seasons in the sun
But the stars we could reach were just starfish on the beach

We had joy, we had fun, we had Seasons in the sun
But the wine and the song, like the Seasons, have all gone.

Chủ Nhật, 7 tháng 8, 2011

Quê xa và nhạc sĩ Đức Trí

Hôm nay nghe rfi, được giới thiệu bài hát quê xa. Cũng thấy nhớ nhà. hj. Nhưng có lẽ "Thà nhớ thương thôi chứ về buồn lắm ". Trưa lúc 1h. Mẹ có gọi điện hỏi thăm. hjhj. Con trai mà. Cũng nhớ nhà rồi. Đợi tháng 9 đám dỗ Ông nội về luôn.

Giới thiệu bạn đọc:


Quê Xa

Bỗng dưng thấy đời buồn hiu ,
Không mê xem phim , chán cafe chiều
Gió mang nỗi buồn quạnh hiu
Gửi chút thương yêu về nơi tôi nhớ …
Tối qua tôi nằm ngủ mơ
Trong cơn mơ tôi thấy tôi xa đời
Qúa nhanh có kịp chào ai
Chào mỗi em thôi dù em xa lắm …
Gió ơi nhắn gởi giùm tôi
Tôi xa quê tôi đã bao năm rồi
Biết em có còn là quê
Miền quê xa đó có bao buồn vui .
Sáng nay có người bảo tôi
nghe đâu sang năm chắc em lấy chồng
Đúng ra đó là chuyện vui
Thầm chúc cho em niềm vui duyên mới .
Chắc tôi sẽ ở vậy thôi
Xa quê bao năm cũng lâu lắm rồi
Có đâu dám về lại thăm
Thà nhớ thương thôi chứ về buồn lắm .
Có khi cách trở mà hay
Bên nhau không vui sống xa nhớ nhiều
Tôi thôi cứ là vậy thôi
Vậy thôi tôi nhé nhớ nhau vậy thôi …
Tối qua tôi lại nằm mơ
Trong cơn mơ tôi thấy tôi xa đời
Qúa nhanh có kịp chào ai
Chào mỗi em thôi … Cách xa nghìn trùng …
Qúa nhanh có kịp chào ai
Chào mỗi quê thôi … Đã xa nghìn trùng …




 
Vài nét về nhạc sĩ:


Quê Long An nhưng sinh năm 1973 tại Saigon. Nhạc sĩ Đức Trí là người mẫu người ít nói nhưng tự tin. Rất tự tin nữa là đằng khác. Cặp lông mày rậm, mắt lơ đãng hay nhìn xa (và trông rộng). Đang là nhà hòa âm, sáng tác ăn khách hàng đầu giữa giai đoạn nhạc Việt ăn nên làm ra (thời điểm 1996-2000), đùng một cái Trí bỏ ngang hết, khăn gói sang Mỹ học nhạc. Trí hiểu rằng “trong các loại hình đầu tư thì đầu tư cho kiến thức không bao giờ lỗ”.Nhưng thực tế cũng không hề dễ dàng. Tiền dành dụm mấy năm trời làm nhạc công, hòa âm, sản xuất băng đĩa ở VN chỉ đủ để Trí đóng học phí và ăn ở tại Boston đắt đỏ trong vòng… một năm.

 Xoay xở tứ bề, từ gia sư dạy nhạc, đi đánh keyboards nhà hàng, hòa âm theo đặt hàng từ các ca sĩ trong nước hay viết nhạc cho ca sĩ hải ngoại hát, Trí mới đủ chi phí theo học các năm sau. Cuối cùng thì anh cũng tốt nghiệp ngành âm nhạc đương đại (contemporary music) tại Trường Berklee danh tiếng.

 Tiếp cận với nhạc dân gian từ bé, học đàn bầu, đàn kìm từ lúc …10 tuổi, lớn lên lại bén duyên với nhạc đương đại và trở thành một nhạc sĩ sáng tác đồng thời chuyên hòa âm phối khí, âm nhạc của Đức Trí mang một nét rất riêng, giản dị mà sâu lắng, gần gũi.


 Đức Trí nhấn mạnh anh là người đa phong cách. “Tôi tìm hiểu và học mọi thể loại pop, rock, latin, jazz, R&B, từ nhạc cổ điển đến nhạc đương đại. Tôi không muốn mình bị bó hẹp sáng tạo trong một thể loại nào”.
Có lẽ vì vậy mà những sáng tác của Trí cũng thoải mái về phong cách. Ca từ thì lúc dung dị (Ta chẳng còn ai, Có quên được đâu, Khi giấc mơ về), khi trong lành êm đềm (Kathy). Trí không viết hoa mỹ, sáo rỗng mà đây đó bật lên giàu cảm xúc: “Ước mơ trong đời, có đến bao giờ, đôi khi nghe quá xa xôi…”


Giáo sư Trần Văn Khê nhận xét: “ Đức Trí là một trong sối ít nhạc sĩ trẻ có duyên với âm nhạc dân tộc mà triển vọng sẽ còn tiến xa trong việc bảo tồn và phát huy văn hóa dân gian…”


Còn anh thì nói: “Các nốt Đồ, Rê, Mi, Fa, Sol, La, Si và Hò, Xự, Sang, Xê, Cống có thể hòa nhập thành một thể thống nhất mà vẫn không mất đi nét riêng của từng thành tố. Sự kết hợp chúng lại với nhau sẽ tạo ra cấu trúc âm nhạc mới mẻ đầy sức thuyết phục”

Chủ Nhật, 31 tháng 7, 2011

Đình chỉ giảng viên Nguyễn Phú Cường bị tố 'nhận tiền bồi dưỡng'

Đọc bài này thấy tức thiệt. 3 lớp lận mà không thể truy tố được ông ta. Ghét. Ngày xưa đánh rớt lớp tôi 80% vì lý do cãi vã chuyện không dạy đủ giờ cho lớp. Thật sự là ông giảng viên này lưu manh và không có phong cách giáo viên. Nhà trường chỉ đình chỉ là quá nhẹ, nhưng biết sao giờ vì không có cơ sở...


Trích:


Trường ĐH Tôn Đức Thắng vừa quyết định tiếp tục kéo dài thời hạn tạm đình chỉ công tác giảng dạy đối với ông Nguyễn Phú Cường, giảng viên khoa kế toán của trường, và điều động ông Cường sang làm việc tại văn phòng khoa từ ngày 21-7. 

Trước đó, nhà trường đã thông báo tạm đình chỉ công tác giảng viên đối với ông Cường. Theo thông báo này, ông Cường bị tố cáo “có những hành vi thể hiện tham nhũng, tiêu cực trong việc dạy và học”.

Cuối tháng 5-2011, sinh viên của ba lớp 09KK1C, 09KK2C, 09KK1D tố cáo “trong quá trình dạy, thầy Cường có nói bóng gió về việc đóng tiền để qua môn học”. Tất cả sinh viên đã gom tiền và cử đại diện để đưa cho ông Cường tại một quán cà phê ở Q.7. Việc đóng tiền này diễn ra hai lần với tổng số tiền khoảng 30 triệu đồng.

Ngày 12-7, nhà trường đã tổ chức họp đối chất về việc trên giữa ông Cường với hơn 100 sinh viên các lớp. Tại đây, tất cả sinh viên khẳng định đã đóng 150.000 đồng/sinh viên để “bồi dưỡng cho thầy Cường”.
Tuy nhiên, hiện ông Nguyễn Phú Cường vẫn phủ nhận toàn bộ vụ việc, đồng thời gửi đơn khiếu nại lên hiệu trưởng vì cho rằng nhà trường kết luận hành vi của ông hoàn toàn không có cơ sở... 

Trong khi đó ngày 27-6, Cơ quan cảnh sát điều tra Công an Q.Bình Thạnh (TP.HCM) có kết luận: “Việc giao nhận tiền giữa giáo viên và học viên chỉ có lời khai của sinh viên, không có tài liệu chứng cứ nào khác” nên không khởi tố vụ án hình sự.